Củ sắn nướng – bùi ngùi ký ức tuổi thơ

Những buổi chiều ngày đông, được hít hà củ sắn nướng thơm nức mũi với khuôn mặt lấm lem củi lửa là hình ảnh thân thuộc trong ký ức một thời tuổi thơ chăn trâu cắt cỏ của nhiều người.

Lâu rồi mới về thăm quê, nhưng cũng chỉ loanh quanh trong nhà xem ti vi phần vì lạnh, phần vì ai cũng có công việc bận rộn với những lo toan cơm áo gạo tiền. Có chăng tối đến thì mới được hàn huyên tâm sự với mọi người.

Đang mải mê với chiếc ti vi, ông anh rủ tôi lên nương đào sắn. Lòng tôi chợt bồi hồi cảm xúc lạ, nhớ về một thời đi chăn trâu, chăn bò. Nhớ chúng bạn đi nhổ sắn về nướng, không biết bao lâu rồi tôi không được thưởng thức món ăn dân dã này.

Ngày trước, đông về cũng là lúc người dân quê tôi bước vào vụ thu hoạch khoai sắn. Trên mỗi con nương lúc nào cũng rộn rã tiếng cười, và trong góc mỗi nhà hình ảnh những củ sắn thân thuộc luôn ngự trị trong suốt cả mùa đông. Những lúc như vậy lũ trẻ con chúng tôi rất thích tìm cho mình những củ sắn thật dài và to mang theo mỗi buổi chăn trâu, chăn bò.

Khi lũ trâu, bò đã ung dung gặm cỏ trên đồi, cũng là lúc chúng tôi háo hức kiếm củi, chọn địa điểm rồi tập trung nhóm lửa, chẳng mấy chốc đống lửa đã đỏ hồng những than. Những củ sắn dài, tròn lần lượt được thả vào đống than hồng. Ngồi quanh bếp sưởi ấm chờ sắn chín, chúng tôi tha hồ kể cho nhau nghe chuyện trường lớp, chuyện gia đình, có bạn còn đem cả bài tập về nhà đi để tranh thủ làm bài tập. Mặt đứa nào đứa nấy hồng lên vì lửa, và cả vì háo hức muốn thưởng thức miếng sắn nướng thơm nức.

Sắn nướng muốn ngon phải chọn củi to, chắc và phải đợi củi cháy gần hết, đống than đỏ rực mới cho sắn vào, như vậy ăn mới không sợ bị say và sắn cũng chín đều mà thơm hơn. Khi sắn chuyển sang màu vàng ươm, mùi thơm nức mùi thì dùng cây gắp từng củ sắn ra. Bóc lớp vỏ cháy bên ngoài, lộ ra bên trong là lớp sắn trắng bên trong cùng mùi thơm khiến ai cũng chảy cả nước miếng, xuýt xoa vừa thổi vừa ăn mặc cho sắn vẫn còn nóng.

Khi những củ sắn được giải quyết hết cũng là lúc mặt chúng tôi lấm lem màu than, chỉ biết nhìn nhau cười. Nụ cười hồn nhiên, giòn tan đầy thích thú.

Trong cái rét mùa đông, cắn miếng sắn nướng dẻo, thơm mà bùi bùi cũng nghe hơi ấm lan tỏa từng thớ thịt. Có lẽ đó cũng là lý do tại sao ngày ấy chúng tôi lại thích món sắn nướng đến thế.

Đã xa lắm rồi những hình ảnh thơ ấu, thân thuộc ngày ấy giờ nhớ lại vẫn như mới hôm qua. Giờ đây, tôi có thể tìm thấy những món ăn tuổi thơ ấy ở bất cứ đâu trên thành phố hoa lệ, nhưng không thể nào tìm được hương vị quê hương, hương vị tuổi thơ trong đó nữa.

0961.717.089